logo
20: Giao dịch với thái tửNgười đăng: adminNgày đăng 13-02-2021 08:50
“Hôm nay ta đã dám tới làm giao dịch với Thái tử người thì cũng vô cùng chắc chắn chúng ta có thể hợp tác vui vẻ. Người Thái tử cần đề phòng không phải Minh Vương, người biết với sức khỏe của Minh Vương không thể lên được vị trí Đế Vương đó. Bây giờ Ôn Vương muốn diệt trừ Minh Vương, nếu người thông minh thì hẳn nên biết bảo vệ hắn cũng là bảo vệ mình.”
Tiết Tịnh Kỳ thật sự không thích tranh quyền đoạt vị, nhưng người của mình lại ở trong nước nên không thể không vẫy vùng trong đó, chỉ vì một chữ “sống” và làm người cần có tôn nghiêm.
Thích Mạch Tường đương nhiên biết mối quan hệ chặt chẽ trong này, cân nhắc lợi hại, Minh Vương không thể chết: “Vì sao ngươi lại muốn giúp Minh Vương?” Thích Mạch Tường đột nhiên hỏi.
Tiết Tịnh Kỳ cũng không biết vì sao mình lại muốn giúp Thích Mặc Thanh, ban đầu là xuất phát từ sự đồng tình và là điều mà một bác sĩ nên làm, vậy bây giờ thì sao?
Tiết Tịnh Kỳ chưa từng nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này, cô chỉ biết mình và Minh Vương phải gắn bó với nhau, hắn sống thì cô có thể sống, nếu hắn chết…
Nghĩ đến việc Thích Mặc Thanh chết, trái tim Tiết Tịnh Kỳ bỗng đau nhói. Hắn sẽ không chết, nhất định sẽ không. Tiết Tịnh Kỳ xốc lại tinh thần, ánh mắt kiên nghị nhìn Thích Mạch Tường: “Hắn là phu quân ta, hắn sống thì ta mới có thể sống.”
Thích Mạch Tường hơi sững sờ, ánh mắt kiên định của cô cùng với khí chất xuất trần, khí thế ngạo nghễ độc lập mà hắn chưa từng thấy trên người nữ nhân khác, từ lần đầu tiên nhìn thấy nàng, hắn đã cảm thấy nàng rất đắc biệt.
“Chuyện này ta sẽ bàn bạc với mẫu hậu, trước trưa mai bổn vương sẽ cho ngươi câu trả lời.” Thích Mạch Tường đáp.
Tiết Tịnh Kỳ thở phào một hơi, trả lời: “Vậy ta ở trong phủ chờ tin tốt của Thái tử.” Tiết Tịnh Kỳ nói rồi hơi hành lễ, xoay người rời đi.
Ra khỏi phủ Thái tử, Tiết Tịnh Kỳ cảm thấy mình thật sự rất mệt mỏi. Sau khi trở về Vương phủ, Tiết Tịnh Kỳ ở bên Thích Mặc Thanh cả đêm, vì hắn trúng độc nên nhìn có vẻ rất đau đớn, Tiết Tịnh Kỳ nghe thấy hắn nói trong cơn ác mộng: Đừng mà, mẫu phi, Hoàng thượng cứu con, cứu con.
Tiết Tịnh Kỳ muốn gọi hắn nhưng cô cố gắng thế nào thì Thích Mặc Thanh cũng vẫn đắm chìm sâu trong cơn ác mộng của mình, Tiết Tịnh Kỳ nhớ tới bài hát thường hát kiếp trước bèn nhẹ giọng cất lời.
“Vui buồn, khổ đau trên con đường đời, nguyện cùng hắn chia sẻ tất cả, đã từng khó tránh khỏi vấp ngã và chờ đợi, phải dũng cảm ngẩng đầu…”
Thích Mặc Thanh hôn mê trên giường, chậm rãi bình tĩnh lại, hơi thở cũng dần ổn định.
Tiết Tịnh Kỳ ghé vào bên giường Thích Mặc Thanh, một tay cầm tay hắn, trong màn đêm sau cơn mưa giữa hè mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau cuối cùng Tiết Tịnh Kỳ cũng nhận được tin từ Thái tử, chỉ là trong thư nói rõ cô chỉ được tới nơi hẹn một mình. Tiết Tịnh Kỳ biết rõ sự chân thành của Nhục Nghê, cũng biết mình không thuyết phục được nàng, chỉ đành động tay động chân với nước trà sau đó để lại bức thư rồi ra khỏi Vương phủ từ cửa sau.
Đến phủ Thái tử, Tiết Tịnh Kỳ được đưa vào một gian phòng tối. Trong gian phòng tối, một nữ nhân ăn mặc lộng lẫy ngồi đó, mà Thích Mạch Tường cũng có mặt.
“Tham kiến Hoàng hậu nương nương.” Tiết Tịnh Kỳ nhận ra nữ nhân này, khí chất ung dung hào hoa phú quý không phải Hoàng hậu hiện nay thì còn là ai.
“Minh Vương phi, quả nhiên ngươi có gan dám tới một mình. Nếu ngươi đã muốn hợp tác cùng bổn cung thì bổn cung cần biết thành ý của ngươi.” Móng tay gắn móng giả của Hoàng hậu thưởng thức ly trà xanh sắc, bà cũng không ngẩng đầu, mặc dù đã qua độ tuổi trung niên nhưng vẫn giữ được vẻ thướt tha.
Tiết Tịnh Kỳ mím môi, cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Thích Mạch Tường, cô trả lời: “Nếu ta nói với Hoàng hậu nương nương thật ra Lâm Vương Tự Cung là do ta làm, không biết đã đủ thể hiện thành ý của ta chưa?”
Hoàng hậu ngạc nhiên ngẩng đầu, trong mắt mang theo vẻ khiếp sợ mà Thích Mạch Tường cũng vậy. Tiết Tịnh Kỳ nhìn vẻ mặt hai người thì cười ra tiếng.
“Không cần phải ngạc nhiên vậy, ta biết trong lòng hai người cũng có sự nghi ngờ với chuyện Lâm Vương tự cung nhưng nương nương, thật ra trong lòng người rất vui phải không? Dù sao bà cũng rất muốn diệt trừ Lâm Vương điện hạ.”
Khóe môi Hoàng hậu khẽ cong, đặt tách trà xuống rồi đứng lên, kéo cánh tay Tiết Tịnh Kỳ lên nhìn, sau khi thấy chu sa trên cánh tay Tiết Tịnh Kỳ thì bà ta hơi nhướn mày.
“Quả nhiên ngươi rất thông minh, bổn cung thích giao dịch với người thông minh nhưng bổn cung không thể cứ vậy mà tin ngươi, ở đây có một viên thuốc, chỉ cần ngươi uống nó thì bổn cung sẽ đưa cỏ đen cho ngươi.”
Hoàng hậu nói rồi đưa một viên thuốc màu nâu cho Tiết Tịnh Kỳ, cô cụp mắt, không nghĩ nhiều mà nhận lấy viên thuốc uống luôn.
“Thỉnh nương nương ban thuốc.” Tiết Tịnh Kỳ ngẩng đầu nói.
Trong mắt Hoàng hậu lộ ra vẻ tán thưởng, bà lấy ra một bình sứ đưa cho Tiết Tịnh Kỳ: “Lẽ nào ngươi không muốn biết bổn cung cho ngươi uống gì sao?”
Tiết Tịnh Kỳ nhận lấy bình sứ rồi mở ra ngửi, xác nhận đúng là cỏ đen thì mới thở phào một hơi, cô cất bình đi rồi nói: “Là thuốc khiến cho thủ cung sa trên cánh tay ta biến mất, nương nương muốn ly gián ta và Minh Vương, có lẽ chưa hẳn đã như mong muốn của người đâu.”
“Ồ, vậy sao, vậy chúng ta cùng chờ xem.” Hoàng hậu nở nụ cười thản nhiên như đã nắm chắc phần thắng.
Tiết Tịnh Kỳ cười nhẹ, không ở lại lâu mà xoay người rời khỏi phủ Thái tử thật nhanh.
Khi đi tới một con hẻm sâu, bỗng một giọng nói âm u khó dò vang lên: “Minh Vương phi, lâu rồi không gặp, bổn vương nhớ ngươi lắm đấy.”
Tiết Tịnh Kỳ nhíu mày ngước mắt nhìn, dưới hàng liễu xanh, Thích Vũ Hạo mỉm cười tà mị nhìn cô.
[ƯU ĐÃI 06-10.06-1 TẶNG 1 FULLSIZE]Sữa rửa mặt làm sạch từ trà xanh đảo Jeju Innisfree Green Tea Foam Cleanser 150ml - NEW

About DauHu.Net !
Đậu Hũ - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện đam mỹ, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.